Câu chuyện bắt đầu cách đây gần 6 năm khi lần đầu tiên mình làm quen với game online, lúc đó mình còn đang là một học sinh phổ thông của một tỉnh miền tây xa TP.HCM, nơi mà việc chơi game trong mắt của tất cả mọi người là một cái gì đó không được tốt đẹp lắm thậm chí còn bị gia đình ngăn cấm và mọi người kì thị, nếu ai đã từng bị như vậy chắc sẽ hiểu. Nhưng tôi vẫn muốn tìm hiểu và chơi đơn giản lúc đó có thể là do tò mò chứ chưa đến mức đam mê như bây giờ. Vào thời điểm đó cuộc sống đối với tôi đang khá đẹp việc học hành tiến triển tốt, bạn bè yêu mến, và như tất cả mọi người tôi cũng có một cô bạn gái xinh xắn và hết lòng yêu thương tôi – cái này chắc không liên quan đến câu chuyện lắm chủ yếu là để khoe thôi. Nên game lúc đó với tôi như một món gia vị lạ làm cho cuộc sống của tôi thêm màu sắc mà thôi.
Và cứ như thế sau giờ học và sinh hoạt cùng bạn bè rãnh rỗi tôi lại chơi game. Game chỉ đến với tôi những lúc không còn việc gì để làm vì lúc đó tôi ý thức được game chỉ để giải trí và giao lưu, cứ như vậy từ game tôi quen được thêm rất nhiều bạn bè mới ngoài cuộc sống thực, rồi những buổi offline trao đổi với nhau về game như: chiến thuật trong một trận DoTa, hay bí quyết để cường hóa trang bị trong một game nhập vai mà tôi chơi,…Đó có lẽ là khoảng thời gian vui vẻ nhất mà game mang lại cho tôi. Cuộc sống ảo và thực cứ thế song song với nhau, tôi tự học cho mình cách để cân bằng hai cuộc sống ấy để chúng có thể cùng tồn tại và không ảnh hưởng đến nhau.
Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi sau khi tôi tốt nghiệp phổ thông và vào học cao đẳng tại một trường đại học ở TP.HCM, lúc đó vì gặp một số chuyện buồn trong cuộc sống cụ thể là thất tình các bạn à! Đối với tôi nó là một cú sốc, tôi gần như sống khép kín với tất cả mọi người trong gần một năm. Sau giờ học ở trường tôi trở về phòng trọ một mình và tìm vui trong men rượu không bạn bè không game không gì cả. Và rồi một ngày sau khi tan học đám bạn rủ vào một quán net gần trường để làm vài trận Dota vì chúng nó thiếu team, tôi từ chối nhưng sau vài lời thách thức tôi đã nhận lời. Sau ngày hôm đó tất cả những cảm giác ngày xưa lại quay về. Game như một cái gì đó kéo tôi đứng dậy, cứ thế mỗi ngày sau khi tan học tôi lại chơi game. Rồi cũng không biết từ bao giờ tôi đã xóa đi cái ranh giới giữa cuộc sống ảo và thực cứ mỗi ngày trôi qua tôi chơi game nhiều hơn, cả ngày lẫn đêm tôi như chìm vào cuộc sống ảo với những nhân vật mà tôi hóa thân vào.
game long tinh, game thành cát tư hãn, game iwin, game tây du ký
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét